 |
| Bà Virginia bên bệnh nhân của mình. |
Qua Việt Nam lần này còn có chồng của bà, ông Philip David Lockett, 61 tuổi, là họa sĩ. Sau ba năm sinh sống ở Việt Nam, bà trao đổi được vài câu bình thường bằng tiếng Việt. Xác định ở lại lâu dài,ông bà thuê một ngôi nhà gần Bệnh viện Điều dưỡng và phục hồi chức năng TP Đà Nẵng để đi làm được thuận lợi.
Công việc thường ngày của bà là hướng dẫn kỹ thuật phục hồi chức năng, vật lý trị liệu cho các bệnh nhân, giúp họ lấy lại một số chức năng đã mất. Bà còn giúp đỡ một số bệnh nhân đặc biệt bằng việc cung cấp các thiết bị tập chức năng,hỗ trợ một phần kinh phí để họ điều trị, tạo việc làm và thu nhập cho các bệnh nhân sau khi xuất viện. Tất cả sự giúp đỡ của bà là miễn phí và tình nguyện.
“Sự trở lại của bà Virginia thực sự là một bất ngờ và niềm vui đối với chúng tôi cũng như các bệnh nhân ở đây. Trong ba năm qua,khó mà nói hết đóng góp của bà ấy đối với các bệnh nhân. Điều đó được ghi nhận bằng nụ cười, niềm hạnh phúc của các bệnh nhân được bà hướng dẫn, giúp đỡ. Nhiều người bình phục, có lại các chức năng đã mất và được xuất viện”, bác sĩ Trần Văn Chín, Giám đốc bệnh viện cho biết.
Những nụ cười trở lại
Bà Virginia trở thành ân nhân của rất nhiều bệnh nhân. Nhiều người nhờ bà mà cuộc sống lại nở hoa. Trường hợp của anh Nguyễn Công Dũng, 43 tuổi, trú ở tổ 43, phường An Hải Bắc, quận Sơn Trà là một điển hình.
“Dũng là một người thợ điện, anh ấy đã bị mất cả hai cánh tay và gần như mất đi một chân nữa trong một vụ tai nạn về điện giữa năm 2008. Điều đó rất là khó khăn cho chúng tôi để tìm một người nào đó có thể giúp làm một cánh tay giả cho Dũng. Nhưng cuối cùng chúng tôi đã gặp được một số người đến từ New Zealand, họ đã làm một cánh tay rất đặc biệt dành riêng cho anh ấy”, bà Virginia nói.
Nhờ sự trợ giúp đó,anh Dũng có thể thao tác được nhiều công việc hàng ngày, phụ giúp gia đình. “Cuộc đời tôi thay đổi khi may mắn gặp được bà Virginia”. Bà còn kết hợp với một đơn vị cơ khí để chế tạo cho anh Dũng một chiếc xe đạp ba bánh.
Chị Nguyễn Thị Thùy Trang, 28 tuổi, ở Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam. Lúc 5 tuổi, chị bị sốt và sự bất cẩn của bác sĩ điều trị khiến đôi chân chị teo lại, đi đứng rất khó khăn. Giữa năm 2008,chị Trang gặp được bà Virginia.
“Giờ mình đi lại dễ dàng hơn,thậm chí có thể leo lên các bậc thang ở đỉnh Bà Nà”, Trang cười tươi khoe “chiến tích” của mình.Với Trang,việc đi lại bình thường là ngoài sức tưởng tượng,chứ nói gì đến leo núi. “Nếu không gặp được bà, chắc là mình không có ngày hôm nay”,Trang mỉm cười. Một trường hợp khac,anh Nguyễn Tấn Hiền, 30 tuổi, quê ở xã Hoà Thuận,TP Buôn Ma Thuột, Đăk Lăk. Một vụ tai nạn cách đây hơn 10 năm khiến anh phải ngồi xe lăn,không cử động được các ngón tay. Nhờ sự trợ giúp của bà Virginia mà anh phục hồi được chức năng, và đang làm họa sĩ ở Đà Nẵng.
Những hoàn cảnh như anh Dũng, anh Hiền,chị Trang… là rất nhiều. Họ mang ơn và xem bà Virginia như một ân nhân. Không có gì đền đáp,họ lại tự nguyện trở thành những “chuyên viên tâm lý” để động viên các trường hợp như họ tại bệnh viện.
Theo Báo Đất Việt